
Có những con người bước vào nghề không phải vì họ giỏi sẵn, mà vì họ không chịu sống mãi trong sự tự ti. Hành trình của Đặng Quốc Sỹ không bắt đầu từ hình ảnh một bác sĩ tự tin, khéo tay hay nổi bật. Nó bắt đầu từ một cậu thanh niên có hàm răng móm, sai khớp cắn, nói không tròn tiếng, ngại cười và né tránh đám đông. Chính trải nghiệm rất cá nhân đó đã dẫn anh đến một lựa chọn không dễ: chọn nha khoa như một con đường để tự cứu mình trước khi giúp được người khác.
Khi sự tự ti trở thành động cơ sống
Ít ai biết rằng, động lực đầu tiên đưa Đặng Quốc Sỹ đến với nha khoa không phải là danh tiếng hay thu nhập, mà là cảm giác bị thu nhỏ trong giao tiếp hằng ngày. Hàm răng xấu không chỉ ảnh hưởng đến thẩm mỹ, mà ảnh hưởng trực tiếp đến cách anh nói, cách anh đứng và cách anh nhìn chính mình. Có một khoảnh khắc rất lặng: nhìn nụ cười tự tin của một người khác, rồi nhìn lại bản thân, anh hiểu rằng nếu không thay đổi, mình sẽ mãi sống trong chiếc lồng do chính mình tạo ra.
Anh bắt đầu tìm hiểu về răng miệng với mục tiêu rất đơn giản: sửa lại hàm răng của mình. Nhưng càng đi sâu, anh càng nhận ra một sự thật lớn hơn: răng miệng không chỉ là chuyện đẹp – xấu. Nó liên quan đến phát âm, ăn nhai, tiêu hóa và sâu xa hơn là giá trị bản thân. Khi răng thay đổi, con người thay đổi theo. Và từ đó, anh chọn ở lại với nha khoa – không phải để tạo ra những nụ cười “hoàn hảo”, mà để giúp người khác dám cười, dám nói và dám bước ra thế giới.
Không có năng khiếu – chỉ có kỷ luật
Đặng Quốc Sỹ không giấu một sự thật rất hiếm người dám nói: anh không có năng khiếu. Tay anh không khéo bẩm sinh. Những thao tác mà nhiều đồng nghiệp làm nhanh và nhẹ, anh phải làm đi làm lại nhiều lần. Có những ca điều trị, anh rời phòng khám với cảm giác day dứt vì nghĩ mình có thể làm tốt hơn.
Chính tại điểm này, một lựa chọn mang tính quyết định được đưa ra: bù năng khiếu bằng kỷ luật. Anh chấp nhận làm chậm, nhưng làm chắc. Xem lại từng lỗi nhỏ. Tập lại từng kỹ thuật. Hỏi thầy, hỏi đồng nghiệp, hỏi chính mình. Có những đêm anh ngồi mổ xẻ lại ca điều trị không phải để tự trách, mà để ngày mai không lặp lại sai sót.
Trong y khoa, một sai lệch nhỏ có thể trả giá rất lớn. Vì vậy, sự cẩn trọng của anh không phải là tính cách, mà là ý thức trách nhiệm.

Học tập quốc tế – không để mình đứng yên
Con đường rèn nghề của Đặng Quốc Sỹ gắn với một danh sách dài những người thầy lớn của nha khoa thế giới: Tiến sĩ Arnaldo Castellucci – bậc thầy nội nha hiện đại, Dr. Hugo Sousa Dias, Dr. Yoshi Terauchi, Dr. Francesco Amato, TS.BS. Lâm Đại Phong. Việc học với họ không phải để lấy danh xưng, mà để tiếp cận những chuẩn mực cao nhất về điều trị bảo tồn, nội nha, nha chu và cấy ghép.
Anh hiểu rằng: nếu tay nghề dừng lại, bệnh nhân sẽ trả giá. Vì vậy, kỷ luật học tập trở thành một phần không thể tách rời khỏi đời sống. Cập nhật kỹ thuật mới, công nghệ mới, nhưng không chạy theo hình thức. Công nghệ chỉ có ý nghĩa khi phục vụ con người.
Việc trở thành bác sĩ nha khoa đầu tiên tại Long Xuyên sở hữu máy Laser Fotona không phải để quảng bá, mà để giảm đau, giảm sang chấn và tăng an toàn cho bệnh nhân.
Tử tế vì từng yếu
Có một nghịch lý rất đẹp trong hành trình này: chính sự vụng về ban đầu đã dạy Đặng Quốc Sỹ cách tử tế. Anh hiểu cảm giác lo lắng khi nằm trên ghế nha khoa. Hiểu nỗi sợ bị đau, bị làm nhanh, bị bỏ rơi. Vì anh từng sợ chính mình – sợ mình chưa đủ giỏi.
Vì vậy, anh giải thích kỹ hơn. Làm chậm lại khi cần. Không xem bệnh nhân là “ca điều trị”, mà là một con người đang đặt niềm tin vào mình. Khi bệnh nhân ngồi trước mặt, anh luôn tự hỏi: nếu người này là mình của những năm trước, mình sẽ điều trị như thế nào.

Xây phòng khám – bài toán của hệ giá trị
Khi mở phòng khám Nha khoa Thời Đại, rồi Nha khoa Mekong Thời Đại, Đặng Quốc Sỹ sớm nhận ra: giỏi chuyên môn chỉ là điều kiện cần. Anh phải học quản lý nhân sự, tài chính, quy trình và quan trọng nhất là xây văn hóa phòng khám.
Có những lúc anh vừa là bác sĩ điều trị, vừa là người quản lý, vừa giải quyết những việc rất nhỏ. Áp lực có, sai lầm có, và cả những khoảnh khắc muốn bỏ cuộc. Nhưng chính giai đoạn đó giúp anh hiểu rằng: một phòng khám tốt không được xây bằng tiền, mà bằng hệ giá trị rõ ràng và sự kiên định của người đứng đầu.
Đến nay, hai phòng khám với đội ngũ khoảng 10 bác sĩ, 10 y tá và lễ tân không chỉ là quy mô, mà là sự nhân bản của một chuẩn mực: tư vấn trung thực, điều trị đúng chỉ định, vô trùng – an toàn đặt lên hàng đầu.
Chất lượng – thứ không thể thỏa hiệp
Trong nha khoa, chất lượng không nằm ở khoảnh khắc bệnh nhân rời ghế, mà ở nhiều năm sau đó họ vẫn còn hài lòng. Có những giải pháp rẻ hơn. Có những cách làm nhanh hơn. Nhưng Đặng Quốc Sỹ chọn cách đúng – vì anh hiểu rằng uy tín mất đi rất khó lấy lại.
Anh từ chối vẽ bệnh, từ chối điều trị quá mức cần thiết, từ chối chạy theo doanh thu bằng mọi giá. Lợi nhuận có thể đến nhanh, nhưng lương tâm nghề nghiệp thì không thể mặc cả.
Kỷ luật để đi đường dài
Nghề y không cho phép sự tùy hứng. Vì vậy, Đặng Quốc Sỹ rèn kỷ luật trong thời gian, học tập, lối sống và sức khỏe cá nhân. Anh tin rằng: một bác sĩ kiệt sức không thể chăm sóc tốt cho bệnh nhân. Giữ cho mình khỏe mạnh, tỉnh táo và cân bằng không phải lựa chọn cá nhân, mà là trách nhiệm nghề nghiệp.
Ngoài chiếc áo blouse, anh là một người đàn ông coi trọng gia đình, sự yên ổn và những giá trị giản dị. Gia đình giúp anh nhớ vì sao mình bắt đầu, giữ được sự khiêm nhường và không bị cuốn đi quá xa.
Gương soi cho những người đang đi chậm
Câu chuyện của Đặng Quốc Sỹ không dành cho sự ngưỡng mộ hào nhoáng. Nó dành để soi chiếu những người đang đi chậm, đang thấy mình vụng về và nghi ngờ năng lực. Anh không chứng minh rằng ai cũng phải giỏi bẩm sinh. Anh chỉ chứng minh một điều giản dị nhưng rất khó: yếu không đáng sợ, bỏ cuộc mới đáng sợ.
Tôi từng lạc hướng, từng bắt đầu lại từ con số 0, nên tôi hiểu rất rõ giá trị của những con đường tử tế và kỷ luật như thế này. Trong một thế giới thích tốc độ, có lẽ điều đáng trân trọng nhất là những người dám đi chậm để giữ đúng hướng – và ở lại đủ lâu với nghề bằng một lương tâm không day dứt.

